Bà Diệp Thảo tiết lộ chuyện động trời: Cha ruột bệnh nặng nhưng ông Vũ không cho đi viện, khi hấp hối vẫn chỉ dùng cách “ôm” để truyền năng lượng hồi sinh

Mới đây, trên trang facebook cá nhân, bà Lê Hoàng Diệp Thảo
liên tiếp tiết lộ những chuyện “thâm cung bí sử” liên quan tới
chuyện gia đình, chuyện nhóm thao túng âm thầm đẩy bà Thảo ra
khỏi Trung Nguyên. Dưới đây là chia sẻ của bà Thảo: 

***

Từ ngày anh bệnh, gia đình chúng tôi liên tục gặp biến cố. Sự
ra đi quá đột ngột và đau xót của ông Nội (đầu năm 2017) khiến
tôi phải nghĩ đến gia đình mình. Tôi không thể buông xuôi, mà
phải trở về đối diện để giải quyết tình trạng hiện nay của
chồng mình và Trung Nguyên…

Phần 1:

Ngày 29 Tết năm 2017, tôi và các con kịp về thăm nom ông Nội
đang bệnh. Ông đã bệnh tiểu đường từ lâu, đang được chồng tôi
đưa lên M’Drak chữa trị… Đâu ngờ đó lại là cuộc gặp định mệnh
lần cuối.

Chúng tôi bắt đầu đi từ tờ mờ sáng để có thể gặp được ông vào
buổi trưa. Con đường lầy lội và vô cùng khó đi dẫn chúng tôi
đến M’Drak. Chúng tôi vào thăm ông, thể trạng của ông lúc ấy có
vẻ đã tốt hơn.

Giây phút cùng các con quay quần bên ông thật quý giá, hạnh
phúc. Tôi linh cảm có lẽ đây là lần cuối tôi gặp ông, vì vậy
tôi tranh thủ mọi thời gian nói chuyện riêng với ông.

Tôi hỏi ông còn tâm nguyện nào chưa thực hiện thì chia sẻ với
tôi, tôi sẽ về thưa lại với Má (bà nội). Sau đó tôi cũng xin
phép thưa về chuyện của tôi và anh Vũ.

Tôi nghĩ mọi chuyện là do duyên, lần đó là lần cuối thật. Do
ông hay Tổ tiên dòng họ Đặng đã tạo ra tình cảnh ông mất quá
sớm – chỉ 10 ngày sau khi gặp chúng tôi, ông đã ra đi. Bước
ngoặt này khiến tôi phải nghĩ đến gia đình mình, buộc tôi không
thể buông xuôi, tôi phải trở về giải quyết tình trạng hiện nay
của anh Vũ và Trung Nguyên.

Bà Diệp Thảo tiết lộ chuyện động trời: Cha ruột bệnh nặng nhưng ông Vũ không cho đi viện, khi hấp hối vẫn chỉ dùng cách ôm để truyền năng lượng hồi sinh - Ảnh 1.

Chia sẻ của bà Thảo trên trang cá nhân (ảnh chụp màn hình)

Trong lần gặp ấy bé út Tini cứ ngồi trước ông Nội mà dụi mắt
khóc. Tôi hỏi vì sao Tini khóc, Tini bảo là sợ ông Nội chết.
Tôi thấy ánh mắt của ông bỗng quắc lên, vì ông không tin và
chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chết. Ông nói rằng ông đang được Ba
của tụi nhỏ (anh Vũ) chữa trị nên chắc chắn sẽ mau khỏi thôi.
Ông còn hứa khoảng 2 tháng nữa sẽ vào Sài Gòn thăm các cháu.
Ông vẫn tin con trai của mình sẽ chữa được bệnh của ông. Thật
kỳ lạ!

Tôi ra về mà lòng nặng trĩu. Tôi gọi điện ngay cho bác sĩ Tâm,
bác sĩ khuyên phải nhanh chóng đưa ông vào bệnh viện. Ông rất
cần các thiết bị y tế để chữa trị, giúp ông ổn định lượng đường
trong máu và bỏ đường kịp thời. Gia đình không thể dùng cách
chữa bệnh bằng nhịn ăn và ngồi thiền lúc này được nữa. Bệnh
tình của ông đã nguy cấp lắm rồi.

Quá lo lắng cho ông, tôi nhiều lần liên lạc với anh Vũ để đưa
ông đi bệnh viện. Thế nhưng, anh đáp lại là chửi mắng tôi là kẻ
“rất mất dạy, vô đạo, vô lương…”. Anh cho rằng anh chữa được
mọi loại bệnh trên thế gian này.

Vào sáng ngày 5/2/2017 nhằm ngày 9 tháng Giêng năm Đinh Dậu,
khi tôi đang công tác ở Singapore thì nhận được tin nhắn của Má
báo tin ông mất lúc 4g30 sáng ngày 5/2/2017. Đến 1 giờ chiều
thì tôi được Má báo lại là ông đã có mạch trở lại và gia đình
rất phấn khởi. Đến 3 giờ chiều thì Má báo ông đã thở và chắc
tình hình không sao nên tôi và các con khỏi về, yên tâm lo học
hành. Từ đó, tôi không còn nghe tin tức gì từ Má nữa.

Ngay thời điểm đầu tiên nghe ông mất, dù có linh cảm không hay
từ trước, nhưng tôi như có tiếng sét bên tai. Tôi cố gắng gọi
điện cho Má, Quang và cả anh nữa, nhưng không một ai nghe máy.
Thế là tôi vội vàng book vé máy bay để về Việt Nam sớm hơn dự
định. Tôi chỉ nghĩ được là mình cứ về nhà, rồi tính tiếp…

Bà Diệp Thảo tiết lộ chuyện động trời: Cha ruột bệnh nặng nhưng ông Vũ không cho đi viện, khi hấp hối vẫn chỉ dùng cách ôm để truyền năng lượng hồi sinh - Ảnh 2.

Tôi nghe nói khi ông mất thì anh cũng bất ngờ và đau xót lắm.
Anh cứ ôm ông mà khóc. Anh còn ôm để truyền năng lượng, truyền
sức của anh qua cho ông để ông sống lại. Gia đình cũng đổ sâm
để mong kéo dài sự sống cho ông.

Sau đó anh cứ đóng cửa ở trong. Duy nhất chỉ có anh và Má là
được vào và nói chuyện riêng, còn những người khác thì ở bên
ngoài và chờ nghe tin báo. Một số người sốt ruột như chú Bảy đã
lên tiếng yêu cầu đưa ông về quê an táng.

(Còn nữa)

(Theo Tri Thức Trẻ)

Facebook Comments